Đã thọ lắm rồi tôi bắt đầu đủ kiên nhẫn để phát âm hết một cuốn tiểu thuyết, lại là đái thuyết tình cảm của Trung Quốc. Không phải tẩy chay gì truyện phương Tây tốt truyện trung hoa nhưng sau một thời hạn đọc quá nhiều tiểu thuyết, trong khi con bạn tôi chai đi với những cụ thể truyện, nó như là nhau quá, tương đương nhau đến hơn cả vừa gọi được câu đầu tôi đã đoán được câu sau.

Bạn đang xem: Thì ra tình yêu ấm áp như vậy

Truyện này theo cảm thấy của tôi thì không có gì rực rỡ lắm, nếu mà để đối chiếu với các tác phẩm quy trình tiến độ đầu của văn học mạng trung quốc thì quả tình là không có gì nhằm nói, còn nếu so cùng với văn học tập mạng tràn ngập như bây giờ thì hoàn toàn có thể khiến người ta kiên trì đọc được hết. Nói thì nói vậy tuy nhiên tôi cũng biết là phần lớn sự so sánh đều khập khiễng.

Câu chuyện là một trong những điển hình về thanh mai trúc mã và chuyện tình phi công con trẻ lái máy cất cánh bà già.

Mở đầu truyện cũng không có gì đặc biệt, là chuyện đi xem mắt của tè Hạ – bạn nữ chính, dẫu vậy bị Nhược Phi – nam chính chen ngang, phá hư chuyện xuất sắc như phần nhiều lần trước đó. Chỉ đọc vì thế thôi cũng khiến cho người đọc bao gồm ngay cảm xúc là nam chủ yếu có gì nào đấy với nàng chính. Thêm 1 vài cụ thể như sau thời điểm du học tập về thì Nhược Phi duy nhất quyết nạp năng lượng nhờ nghỉ ngơi đậu công ty Tiểu Hạ càng khẳng định thêm suy nghĩ ban đầu của tôi.

Truyện cũng không có gì đáng nói nếu như anh Uông Dương, tình nhân cũ của tiểu Hạ trở về và quyết định hàn gắn lại duyên xưa. đồng thời đó, tè Hạ lại cảm thấy bị say nắng với Nhược Phi nhưng lại lại muốn phủ nhận, ko thể đồng ý được chuyện yêu người nhỏ dại tuổi hơn, hơn nữa nhé lại là bạn lớn lên từ bé dại với cô, đã cùng dành đồ gia dụng chơi, từng tấn công nhau.

Quyết định “gương vỡ lại lành” của Tiêu Hạ với Uông Dương không làm cho tôi cảm thấy thù ghét nhân vật nữ chính giống như các truyện khác, chắc hẳn rằng là do người sáng tác đã để cho tất cả những người đọc có cảm giác rằng cảm tình Tiểu Hạ dành riêng cho Uông Dương chỉ cần nuối nuối tiếc tình cũ. Hành động quay lại cùng với với Uông Dương cũng chỉ như 1 phần làm trông rất nổi bật lên cảm xúc của tiểu Hạ giành cho Nhược Phi lúc cô ra quyết định chọn Uông Dương chỉ để quên đi tình cảm của chính mình dành cho Nhược Phi. Và đoạn cảm tình này cũng mau chóng vụt tắt cũng không khiến cho người đọc ngỡ ngàng tốt thật vọng, nuối tiếc. Nó như một vấn đề tất yếu khi phái nữ chính dần dần phát chỉ ra Uông Dương vẫn bắt cá hai tay.

Câu chuyện cũng không tồn tại điểm gút mắc dồn dập, chồng chéo lên nhau. Gần như chuyện diễn ra rất tự từ, dịu nhàng. Tự chuyện tè Hạ ban đầu rung rượu cồn với Nhược Phi, lắc đầu tình cảm ấy bởi việc trở lại với Uông Dương, khi nhận ra tình cảm thực sự của chính mình thì đã tất cả một đoạn thời hạn hạnh phúc cùng với Nhược Phi, gần như chuyện lại sóng gió lúc một cô bé luôn theo đuổi Nhược Phi dung biện pháp tự tử nhằm níu kéo anh ….

Khách quan nhưng mà nói, truyện này cũng bình thường, tuy vậy tôi cảm thông sâu sắc với suy xét của tiểu Hạ – một fan đã 28 tuổi mà lại vẫn không ổn định tình cảm, gia đình. Không phải người nào cũng tự tin nhằm nói như chi phí Đa Đa vào Nhật cam kết lấy ck của Nhân Hải Trung: “30 tuổi không lấy ông xã thì chưa phải là tín đồ nữa sao?”. Cái suy nghĩ lúc nào cũng phải nỗ lực tìm được một người phù hợp với bản thân nhằm kết hôn, sinh bé đẻ mẫu là quan tâm đến rất thịnh hành ở gần như người thanh nữ ở tuổi này. Không hẳn cô ngóng Uông Dương 5 năm mà vày cô đã cố gắng quên, nỗ lực tìm kiếm nhưng không tìm được. Con fan ta luôn luôn vậy, lúc tìm kiếm xung quanh lại không quan tâm đến người gần cận mình nhất. Cũng ko thể không đồng ý rằng 5 năm Nhược Phi đi du học cũng có chức năng nhất định. Lúc anh trở lại thì đã mất như ngày trước, giỏi ít nhất, trong một vài giây lát Tiểu Hạ vẫn xem anh như một người bầy ông thực sự, không hề như cậu bé bỏng ngày trước còn đánh nhau với cô.

Truyện cũng có thể có một vài cụ thể lãng mạn như Nhược Phi luôn luôn mang theo kẹo ngọt nhằm lỡ lúc Tiểu Hạ bị hạ con đường huyết, anh luôn nhớ đến các thói quen nhỏ tuổi nhất của cô, luôn đem lại những điều tốt đẹp nhất cho cô. Câu truyện cũng giống như trò chơi bắt chim cút khi Nhược Phi luôn luôn có một cô bé đuổi theo anh, phiên bản thân anh lại luôn đuổi theo đái Hạ trăng tròn năm, còn tiểu Hạ lại đuổi theo Uông Dương 15 năm. Đến sau cùng thì đái Hạ cũng quay lại và phân biệt Nhược Phi vẫn luôn luôn bên cô. Mẩu chuyện cũng chưa hẳn được desgin theo lối một soái ca nhiều có, thành đạt theo đuổi một cô bé mà chỉ dễ dàng là một nam nhi trai thâm nám tình luôn luôn dõi theo cô gái mà anh luôn luôn yêu thương.

Khi buộc phải chống chọi với những thử thách của cuộc sống, chúng ta đừng cấp nản lòng. Bởi vì đó là cơ hội tốt nhằm những khả năng tiềm ẩn trong bạn có thời điểm được phạt huy.

Xem thêm: Máy Xịt Rửa Tay Cảm Ứng Sát Khuẩn Chất Lượng, Giá Tốt, Máy Xịt Cồn Cảm Ứng Tự Động

S. Young


*

*
Xem hướng dẫn
Link download:
*
e
Pub A4A5A6 - xem thông tin ebook
Quán cà phê, Phan tè Hạ đứng trước gương trong toilet, chăm chút son lại song môi, sẵn sàng đi nghênh đón đối tượng xem mặt sản phẩm công nghệ 23 trong đời cô. Cô – giáo viên Tiếng Anh của Đại học Tô Châu – mặc dù ngót nghét 28 tuổi đời mà lại năm mon không lưu giữ chút lốt tích làm sao trên khuôn mặt. Cô có khuôn mặt trái xoan bé dại xinh, tóc đen thẳng mượt ôn thuận rủ xuống ngang vai, hai con mắt to đẹp che lánh. Tuy chưa hẳn dạng mĩ người vợ nhìn thứ 1 là đã khiến người khác xuýt xoa khôn nguôi, mà lại lại là kiểu người trầm trì trệ dần dàng, càng ngắm càng yêu. Xịt xịt lên phía trên cổ tay và sau tai một số lượng nước hoa “Issey Miyake”, hít hít mùi thơm ngòn ngọt trong không trung, trung tâm trạng Phan đái Hạ cũng nhờ vào vậy cơ mà hứng phấn hẳn lên. Đứng trước gương, con quay qua quay lại kiểm tra dáng vẻ vẻ, xác định không gồm chút sơ hở như thế nào cô mới quay trở lại chỗ ngồi, lặng lẽ đợi đối tượng người sử dụng ra mắt. địa thế căn cứ vào lời giới thiệu của ai đó, người bầy ông này tên là Vương nhất Châu, bác sĩ y khoa ngoại của thành phố, xuất thân trong sạch, tiền vật dụng thênh thang, kết song với cô – giảng viên đh – chính xác là môn đăng hộ đối, trời sinh một cặp. Hiện nay là 2: 18 PM, thừa giờ hứa 18 phút. Phan tiểu Hạ trường đoản cú trước tới giờ ghét đàn ông trễ hẹn, nhưng vị nể nhà Nhiệm nói xuất sắc cho đối tượng người sử dụng đến cảm đụng trời đất, cô đành quyết định giải quyết nốt cốc cafe rồi đánh bài chuồn vậy. Cà phê latte đá* trong phòng hàng này có tác dụng rất ư là cầu kỳ, ngọt nhưng lại không ngậy, phần đa viên đá óng ánh lộng lẫy qua lớp thuỷ tinh vẫn thực hiện tay cô rét buốt. Thời gian từng giây từng giây trôi, cốc coffe trong tay còn lại ngụm cuối cùng, Phan đái Hạ đang cố gắng dùng ống hút lớp bong bóng trong cốc, thiết yếu lúc này, có người tiến về phía cô. Tín đồ đó kéo loại ghế đối diện và ngồi xuống, mỉm cười: “ tiểu thư Phan cần không ạ? Tôi là Vương nhất Châu. Trên đường bị kẹt xe đề nghị đến muộn, trung thực xin lỗi!” chú ý thấy bạn mới tới, trước đôi mắt Phan tè Hạ đùng một phát toả ánh hào quang, vốn tưởng sẽ lộ diện 1 nam nhân thành đạt vẻ bên ngoài “bụng to đầu hói”, ngờ đâu lại là 1 chàng trai khí chất ôn tồn nhã nhặn, rất đẹp trai ngời ngời. Không kinh ngạc tới rớt cằm mới lạ. Tè Hạ cố gắng nỗ lực phồng sở hữu trợn mắt vậy nuốt ngụm coffe trong miệng, khía cạnh nặn ra một niềm vui rạng rỡ. Cô đặt loại cốc thuỷ tinh xuống, dùng khăn
giấy thanh thanh lau khoé miệng, dịu dàng mà lại khéo léo: “ ko có gì đâu ạ, em cũng vừa bắt đầu tới!” “Thật lòng xin lỗi cô!”. Vương tuyệt nhất Châu lần nữa diễn đạt sự ái ngại. “ thiệt sự không vấn đề gì mà!” mặc dù nói nam chị em lần đầu coi mặt rất dễ thẹn thùng, nhưng Phan đái Hạ cùng Vương độc nhất vô nhị Châu lại không mảy may lộ diện cục diện này. Trong thâm nám tâm, đái Hạ vốn là người linh hoạt nhưng lại khéo ăn uống khéo nói, khi đối lập với một Vương độc nhất vô nhị Châu hoạt bát hơn, khéo ăn uống khéo nói rộng thì chỉ từ cách rửa tai mà lại lắng nghe. Cô ngắm mái tóc giảm ngắn gọn gàng, hai con mắt sáng ngời rất tất cả thần thái, khóe miệng cong cong, chú ý lắng nghe mẩu truyện đầy lôi kéo sinh đụng của Vương tuyệt nhất Châu nhưng mà đáy lòng cảm kích chủ Nhiệm văn phòng khoa gồm con mắt tinh đời dào dạt. Còn Vương duy nhất Châu thì rất hài lòng mĩ nữ độ lượng, điềm đạm nho nhã trước mặt, liếc quan sát đồng hồ, anh hỏi cô: “ phân vân lát nữa Phan tè thư gồm bận gì không?” “ không tồn tại bận gì đâu ạ!” Tim tè Hạ đột nhiên lỗi nhịp, nhưng lại cô vẫn ra vẻ bình thản nói. “ vừa mới đây có một bộ phim truyện mới, nghe nói khôn xiết hay, chần chờ Phan tiểu thư có nhã hứng đi xem phim không?” “ việc này………… cũng rất được ạ.” tè Hạ giả cỗ dè dặt gật đầu, nhưng mà lòng vẫn sớm khai hoa nở nhụy. Đương thời gian hai người đang thân mật trao đổi số di động, ý định chuyển mặt trận tới rạp chiếu phim phim để liên tục bồi dưỡng cách Mạng hữu nghị thì cửa ngõ tiệm cafe đột nhiên mở toang. Lần này, fan đến là một chàng trai mang áo T- shirt trắng, quần bò xanh. Vừa đến dòng đã gây nên sự chú ý của vô vàn người. Rất khác kiểu nho nhã, ôn hòa, thiếu nhạy bén như Vương nhất Châu, đại trượng phu trai này với sức tx thanh xuân và vẻ tuấn tú bắt mắt, trên tín đồ tràn trề ánh sáng chói lóa. Mặc dầu khoác trên tín đồ trang phục giản dị nhất, quần bò áo phông, tuy vậy thân hình lại đẹp tựa người mẫu chân dài trên tạp chí. Đôi mắt phượng hạn hẹp dài khẽ nhướng, gương mặt trắng nõn, bờ môi mỏng, nhìn đẹp như phái nam diễn viên Hàn Quốc được ưa chuộng nhất hiện nay nay. “ Oa…… đẹp nhất trai bị tiêu diệt đi mất!” “Anh ấy là ai thế?” từ lúc phi vào tới giờ, hai cô gái xinh rất đẹp bàn ngoại trừ rì rầm buôn chuyện không ngớt, còn góc nhìn chàng trai thì xuyên qua mọi người, dán chặt vào Phan tiểu Hạ, cười cợt như không cười. Nhìn thấy anh ta, tim tiểu Hạ đập lừ đừ một nhịp, theo bạn dạng năng nuốt nuốt nước bọt, trong tâm địa đột nhiên gồm dự cảm ko lành. Cô rất muốn nhắm mắt coi như chưa nhận thấy gì cả, rất mong mỏi mọi câu hỏi chỉ là vào mơ nhưng thôi, dẫu vậy cô chỉ có thể trơ góc nhìn anh ta tiến đến, cũng chỉ hoàn toàn có thể nhìn thấy cánh tay dài trắng nõn quàng qua vai. đấng mày râu trai cúi đầu, môi cách tai cô 1cm, ngữ khí mềm mỏng dính mà đầy từ tính: “ tiểu Hạ, em ra phía bên ngoài mà không nói với anh một tiếng, hại anh search em mọi nơi. Quần lót của anh, em cất chỗ nào vậy?” “Xoảng” Trái tim thủy tinh ý muốn manh của tè Hạ phút giây vỡ chảy tành………. Chú thích: cà phê latte đá: cafe sữa đá Ý thường được người Ý uống vào bữa sáng. Bao gồm 2 phần:khoảng 50 ml espresso với sữa nóng. Bọt sữa hiếm khi được sử dụng.
Beta: Vandkh Vương độc nhất vô nhị Châu quan trọng tin nổi quan sát Tiểu Hạ, mặt hết trắng đưa xanh, hết xanh chuyển đỏ, muôn hồng ngàn tía sinh động vô cùng. Tiểu Hạ giận cho tới run người, cuống quýt hất cánh tay to mập đang đè trên vai, kìm nén cơn giận, mềm mỏng dằn giọng: “Mister! Anh dấn nhầm người rồi, tôi dường như không có quen anh đâu!” “Nếu đã như vậy, tấm vé coi concert này vô dụng rồi!” đấng mày râu trai cười khẩy, đôi mắt nheo lại, điệu bộ giống hồ ly tinh vô cùng. Tè Hạ giương ánh mắt tấm vé concert màu hồng tất cả in chữ “LƯU ĐỨC HOA” sắp đến sửa bị xé, chỉ cảm xúc trước mắt mơ hồ, lao động trí óc trống rỗng. Cô yêu duy nhất là lưu giữ Đức Hoa, vé xem concert của lưu giữ Đức Hoa hồi tháng sau cực nhọc kiếm cực kỳ, thật thiết yếu ngờ tên nhóc Thẩm Nhược Phi này lại dễ ợt có trong tay. Mừng mang lại phát run, cô nhảy dậy, liều mạng cướp lấy tấm vé. Cô cẩn trọng vuốt ve nó rồi cho vô ví, trang nghiêm nói: “Lãng tầm giá là tội tày đình, cậu đang không cần thì tôi đành miễn cưỡng đồng ý vậy.” “Trả vé đến anh!” “Không trả” “Give it back!” “NO! Vé vẫn ở trong tay tôi rồi, cậu chớ hòng chiếm lại” đái Hạ giơ ví qua đầu, nhe răng trợn mắt với Thẩm Nhược Phi, chỉ sợ cậu chiếm đi mất, hôm nay Thẩm Nhược Phi đùng một phát bật cười. Nụ cười của cậu ấm cúng như gió mùa Hạ, tiếng nói ra thì lại giá buốt như gió Bắc mùa Đông: “Bỏ đi, giả dụ em phù hợp thì mang đến em đấy ——– bắt buộc rồi, đối tượng xem đôi mắt của em dường như “play truant” rồi sao ấy?” (play truant: đánh bài chuồn) “Gì cơ” tè Hạ thất kinh, đoạn cô nghiến răng nghiến lợi gầm lên: “THẨM ~ NHƯỢC ~ PHI
” ——————————————- “Phan tiểu Hạ, Are you mad?……. Này, dỗi thật đấy à?” đái Hạ giận bừng bừng đi trước, Thẩm Nhược Phi cất cách theo sau vừa đi vừa gặng hỏi, tuy vậy ngữ khí không mảy may một tia áy náy. Bên Tiểu Hạ cùng nhà Nhược Phi vốn cùng chung một cái sân khủng ở quân khu. Trước lúc dọn nhà là hàng xóm, sau khoản thời gian dọn bên vẫn giữ quan hệ tình dục hoà hữu như xưa. Hai bạn cũng coi như là thanh mai trúc mã. Nhược Phi yếu Tiểu Hạ 3 tuổi, năm năm ngoái cậu sang trọng Mỹ học thạc sỹ luật, về nước lại ko làm luật pháp sư sinh sống sở sự vụ mà gia đình đã toan tính sẵn, cũng chẳng chịu đựng đi thi nhân viên cấp dưới chính phủ; ngược lại tự nhiên đòi đến Tô Châu học vẽ, mở chống tranh, xém chút nữa tức chết phụ thân mẹ. Để lánh nạn, cậu cho Tô Châu liền tới ngay công ty Tiểu Hạ cư ngụ. Ác mộng của đái Hạ cũng chính thức bước đầu từ đó. Bastard Thẩm Nhược Phi! Đại khốn kiếp! tè Hạ nộ khí đằng đằng bước ra khỏi quán cà phê, phóng xe cộ MAZDA đỏ về nhà. Thẩm Nhược Phi cũng xua đuổi theo sau cô. Về cho nhà là cô đóng sầm cửa lại, nhốt mình trong phòng bi tráng bực, chỉ hận một nỗi tất yêu đem tên khốn kiếp Thẩm Nhược Phi ra gặm xé tan tành! Cô hờn dỗi mới đến 6 giờ tối, chưa ngóng Thẩm Nhược Phi đến xin lỗi đã cầm cố ý ra đi phòng khách, tuy thế lại phát hiện Thẩm Nhược Phi đang chăm chú hành hạ cá kim cương của cô. Cô nhìn cỗ dạng điềm nhiên như không của hắn, càng suy nghĩ càng cay cú, cay đến nỗi dạ dày quặn lại……
(Nguyên văn người sáng tác dùng giờ đồng hồ Trung toàn tập, nhưng bởi vì me thấy: Chị – giáo viên Anh, Anh – thạc sỹ từ bỏ Mỹ về, thế nên là me nghịch trội insert vài ba câu giờ Anh ^ ^)
Chap 3: Noodlelife: cuộc sống mì gói
Translator: Feilunhai1010
Beta: Vandkh Asshole!
(Chị lại chửi thề rồi – -!!!) ví như như tên nhóc Thẩm Nhược Phi kia ko mò tới, cô tối hiện nay đã được hưởng thụ bữa về tối thịnh soạn, thưởng thức tập phim lãng mạn, hơn nữa, nói không chừng vẫn cùng anh chàng bác sĩ rất đẹp trai cách tân và phát triển tình cảm thêm 1 cung bậc mới rồi; tuy vậy mà mơ vẫn hoàn mơ, sự thật buồn bã chứng minh rằng tên tiểu tử khốn kiếp Thẩm Nhược Phi vẫn quậy tan nát vớ cả. (Tâm trạng đây: Again & again”) tè Hạ phẫn nộ nghĩ, ve vẩy giậm chân, bước vào bếp trộn mì gói ăn. Tuy rằng cô ngán ngấy nạp năng lượng mì rồi, nhưng hôm nay trời mưa, cô không tự tin không muốn ra bên ngoài lại hậu đậu về chuyện bếp núc, vậy cho nên đành ngậm ngùi gặm mì mang lại đỡ xót ruột. Tiểu Hạ thành thạo pha gói mì chua cay, thở nhiều năm thườn thượt, vẫn định ráng sống thế chết nuốt thì tay đùng một phát bị nắm giật lên, mẫu dĩa chính vì như thế cũng rơi cạch xuống sàn. Cô vô cùng bỡ ngỡ quay đầu lại, chỉ thấy Thẩm Nhược Phi khía cạnh vô biểu cảm quan sát cô. “Thẩm Nhược Phi, cậu đang làm gì thế?” đái Hạ bực tức. “Đã cảnh cáo bao các lần là cấm nạp năng lượng mì gói rồi, nguyên nhân chị vẫn không chịu nghe? trong tủ giá buốt đầy ắp thức ăn, sao chị lại yêu thích mì gói cho vậy chứ?” “Tôi bao gồm biết nấu nướng đâu” đái Hạ quạu. “Haizzz” Nhược Phi bất lực day day trán: “Phan tè Hạ, chị không còn nhỏ tuổi nữa, cứ ăn uống những thứ thiếu bổ dưỡng này chỉ tổ chóng già thôi. Sau này, cấm ăn!” “Thèm cậu lo đấy, tôi già hay không liên quan lại gì cho cậu? Thẩm Nhược Phi, cậu đừng có quản tôi, coi chừng tôi kick cất cánh cậu ra khỏi cửa đấy!” “Đừng ăn uống thứ này nữa! Tôi nấu mang lại chị ăn” Nhược Phi mở tủ lạnh, thở dài đánh sượt, rửa sạch nồi, bật bếp gas, lát sau một mùi thơm phưng phức lộn ra từ công ty bếp. Tiểu Hạ quan sát động tác thuần thục kia, mồm há hốc đôi mắt trợn tròn, sau cuối cũng không giận hờn cậu nữa: “Thẩm Nhược Phi! You are brilliant!!!” (Câu này không hẳn dịch nhỉ?) “Thank you. Quăng cô sống Mỹ 5 năm,chỉ nhá độc steak and butter, cô tức tự khắc cũng biết nấu ăn thôi.” “Chu nỗ lực không chăm lo cho cậu sao?”
Beta: Vandkh “Chu ráng không âu yếm cho cậu sao?” “Tôi cùng với cô ta chẳng liên quan gì mang lại nhau” “Phét vừa thôi!” tiểu Hạ không tin: “Ai ai chưa bao giờ chuyện tình nhì người, cậu thanh lịch Mỹ, cô ấy cũng cất cánh theo luôn. Thẩm Nhược Phi, cậu từng này tuổi đầu rồi, mau mau kiếm 1 cô bạn nữ dẫn về nhà reviews đi, kẻo tôi lại tưởng cậu là GAY đấy….. Hay là, cậu lén la lén lút quen em nào ở kế bên rồi tuy nhiên lại không dám công khai, hửm?” Vừa nói tiểu Hạ vừa quét mắt từ trên đầu xuống chân Nhược Phi, ánh nhìn lóe lên tia mừng quýnh quái gở. Nhược Phi dở khóc dở cười, nhìn vào cô hồi lâu, giở giọng châm chọc: “Phan đái Hạ, hồn chị cất cánh đi đâu đấy? xem phim những đâm lú à?……….Hay là nói………chị sẽ ghen…….?” Nhược Phi vừa nói vừa mỉm cười cợt. Lúc cậu cười, khóe đôi mắt cong cong, lấp lánh hào quang, cực kỳ quyến rũ, phân vân đã làm cho tan nát từng nào trái tim thiếu nữ vô tội rồi. Nhưng lại Tiểu Hạ đơn vị ta lại kiễng ngón chân, ko chút khách khí, đập bốp vào đầu cậu một cái, nháng chốc phá đổ vỡ không khí ám muội: “Đừng có nói nhăng nói cuội, tôi thích đàn ông chín chắn, vững vàng vàng, không có lẽ nào thích trẻ con vắt mũi không sạch như cậu đâu. Thẩm Nhược Phi, cậu quậy chảy tành buổi xem phương diện của tôi, nhưng lại tôi fan lớn đại lượng khoan hồng, thêm vào dở cơm lấy lòng của cậu phải không so đo giám sát nữa đấy. Lần sau mà tái phạm là tôi cùng với cậu cạch nhau luôn luôn đó!” “Thích đàn ông chín chắn……….dạng như tên Uông Dương đang đá chị ấy hả?” Nhược Phi cười cợt lạnh. “THẨM NHƯỢC PHI”