Triển Chiêu thuộc Bạch Ngọc Đường từ trong mồm Giả ảnh cũng gọi được một ít oán thù năm đó của Triệu Tông cùng Triệu Phổ, cũng hiểu được vày sao Bàng Thái Sư hoài nghi hắn. Tuy nhiên là mong muốn gì thì cũng phải tất cả chứng cứ rõ ràng mới được, vả lại câu hỏi cấp bách trước đôi mắt là kiếm tìm Đạt Tịnh.Bốn tín đồ ăn ngừng liền tính toàn tìm một chỗ đặt chân, còn đang suy xét nên sinh sống đâu... Bỗng nhiên, bàn ở kề bên có một người không hề nhỏ to vùng dậy sơ ý vấp phải ghế. Vừa lúc mẫu ghế kia bỏng chừng tất cả chút cũ, " rắc" một tiếng, chân ghế gãy vụn."A!" bạn nọ lập tức nhảy ngửa, ngã về phía Triển Chiêu.Bạch Ngọc Đường vươn tay túm mang Triển Chiêu kéo vào lòng thì "Oành" một tiếng, bạn cao lớn kia đụng vào bàn ăn uống của bọn họ.Bàn sập, món ăn cũng vung vãi đầy xuống đất.Triển Chiêu trở ngại giữ mang đấu lạp chuẩn bị bị rơi nhìn tín đồ cao to lớn kia, vai trung phong nói, bạn này thực hậu đậu.Nhưng liếc mắt một cái, Triển Chiêu ngay thức thì sửng nóng kêu một tiếng: "A! Nhị Hổ!"Người cao to kia cũng quay đầu nhìn hắn, kinh ngạc há miệng: " Triển..."Nói còn chưa chấm dứt lời, một chiếc bánh bao chui tọt vào mồm hắn mang miệng hắn chặn đứng cứng ngắc, bánh bao dĩ nhiên là của Bạch Ngọc Đường. Bạch Ngọc Đường tò mò nhìn Triển Chiêu, như thể hỏi _ Nhị Hổ? Ai vậy? (Chuongco: dấm chua)Triển Chiêu nhón người nhỏ dại giọng nói bên tay hắn: " Đồng hương, hồi bé dại thường đùa chung, đang lâu không chạm mặt ."Bạch Ngọc Đường hơi điều mi... Trùng đúng theo như vậy?" thật là... " Gã kêu Nhị hổ kia thật vất vả mang bánh bao trong mồm ra, xoa miệng chú ý Triển Chiêu : " thiếu hụt chút nữa không nhận thấy ngươi ."" Hổ ca, bạn quen à ? " Vài fan uống rượu thuộc Nhị Hổ đều hiếu kỳ hỏi, vừa định đánh giá... Triển Chiêu vẫn đội đấu lạp lại rồi." Uh, một huynh đệ hồi nhỏ, công sức rất tốt..." Nhị Hổ nói còn chưa dứt lời, Triển Chiêu đã chọt hắn một cái.Nhị Hổ này rộp chừng cũng từng chạm mặt qua chuyện này, thấy Triển Chiêu nhóm đấu lạp cỗ dáng thần thần túng bấn bí, tất cả cũng đoán được hắn đang âm thầm làm trách nhiệm gì đó. Vì vậy cũng không nói nữa, nói mấy câu với đám bạn ngồi thuộc bàn rồi đi ra phía bên ngoài cùng lũ Triển Chiêu.Ra ngoài, mọi tín đồ tìm một ngõ nhỏ không người. Tử ảnh cùng Giả hình ảnh canh chừng, Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường cùng Nhị Hổ vào vào ngõ nhỏ." Sao ngươi lại sinh hoạt đây? " Triển Chiêu tò mò và hiếu kỳ hỏi Nhị Hổ.Nhị Hổ gãi đầu: " Ta sinh sống nhà gây ra chút chuyện đề nghị phải chạy tiếp đây tị nạn. Sau lại mơ mơ hồ nước hồ làm cho một sơn thánh thượng nho nhỏ, cũng đều có chút nhân mã, sẽ định đi vị trí khác."Triển Chiêu tất cả chút tất yêu tin được, Nhị Hổ này từ nhỏ tuổi chính là 1 trong tên lăng tử ('bắt nạt' dường như thế, ta hok vững chắc lắm nha, search ko dc). Cơ hội đó fan hắn phệ sức cũng lớn, luôn luôn khi dễ đám tè hài nhi vào thôn. Tất cả một lần hắn khi dễ dàng một tiểu oa nhi trong đơn vị Triển Chiêu thì bị Triển Chiêu phát hiện bèn đập hắn một trận. Bất quá Nhị Hổ không phục, chạy mọi thôn nói hắn new là đương gia, Triển Chiêu là nhị đương gia. Bắt lại tiếp đến hai người chơi bình thường khá hợp, Triển Chiêu chỉ ở đó một thời gian quá ngắn nhưng đúng là không thể tin nổi sau này Nhị Hổ lại biến đổi sơn đại vương. (khúc này đại đương gia và nhị đương gia ta sửa lại, vày khúc sau thất thoát Hổ call Miêu Miêu là Triển lão Nhị, không bik đúng ko nhưng lại ta cảm giác sửa vầy đã khớp hơn)Bạch Ngọc Đường đứng một bên vẫn không thủ thỉ chỉ để ý quan sát tiếng nói cử chỉ của Nhị Hổ. Tuy rằng trợ thời thời không có gì bất ổn, tuy nhiên hắn vẫn ko thể vứt qua. Nhị Hổ là loại tín đồ không dễ khiến cho người khác không tin tưởng nhất tuy thế ở loại địa phương đó lại đột nhiên mở ra một kẻ đồng hương, còn là thời gian này, chưa hẳn có chút thừa trùng phù hợp sao? mặt khác, nếu như là đồng hương phỏng chừng hắn cũng quen biết Triển Hạo mà lại Triển Chiêu cũng có rất nhiều đồng hương. Cái brand name Cừu Lãng Hành quỷ dị kia cũng là đồng mùi hương của hắn, còn là người của Triển Hạo." Này này." Nhị Hổ thấy Bạch Ngọc Đường lạnh nhạt đứng một bên, trong mắt một ít độ ấm cũng ko có. Bị nhìn cho nổi cả da con kê hắn bèn nhỏ tuổi giọng hỏi Triển Chiêu: " Hắn là ai vậy ? những ngươi sao đột nhiên chạy cho đây ? Nghe nói sắp đến có chiến tranh có cần thật không?"Triển Chiêu mỉm cười cợt hỏi lại: "Chiến tranh? Ai chiến với ai?"" chưa hẳn đồn là Thổ Phiên, Tây Hạ, Liêu quốc liên thủ ước ao đánh Triệu Phổ sao? " Nhị Hổ hỏi: " Triệu Phổ bắt trọng thần và hoàng trường đoản cú của ba nước, khiến bầy họ bực tức , nói khinh fan quá đáng bắt đầu cắn răng khiến chiến."Triển Chiêu thuộc Bạch Ngọc Đường liếc góc nhìn nhau một cái. Ở đầu ngõ Tử hình ảnh cùng Giả hình ảnh cũng đơ mình _ chưa phải chỉ bắt một tên sao? Sao nhì nước kia cũng có thể có phần?


Bạn đang xem: Quỷ hành thiên hạ quyển 7

Triển Chiêu nhíu mày : " vì chưng sao nói Triệu Phổ bắt tín đồ ? Chuyện lúc nào "" A ? những ngươi lừng khừng à ? " Nhị Hổ thấy tin tức không chuẩn xác cỗ dáng bao gồm chút tiếc nuối nuối: " Đạt Tịnh là người thứ nhất bị bắt, tức thì tại phụ cận Đại phong cốc. Tiếp nối có người nói tối ngày hôm qua có cao thủ lẻn vào Tây Hạ với Đại Liêu, bắt đi hoàng tử thuộc mấy vị trọng thần. Bây giờ hai nước đều rất tức giận ."" thông tin từ đâu ra? " Bạch Ngọc Đường cuối cùng cũng mở miệng." địa điểm này từ phái mạnh tới bắc không hề ít người, bây giờ mọi người lại đều thân yêu chuyện này." Nhị Hổ lại chú ý trộm Bạch Ngọc Đường một cái. Hôm nay sắc trời cũng tối, hắn nhóm đấu lạp, áo choàng kéo cao Nhị Hổ chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt hắn theo bản năng nuốt ngụm nước miếng. Nhị Hổ nhích lại gần Triển Chiêu, trung ương nói tín đồ kia là ai vậy ? Hảo lạnh." các ngươi tất cả nghĩ cho tới là người khác có tác dụng không? " Triển Chiêu hỏi Nhị Hổ: " dù sao nếu là Triệu Phổ thì cũng tương đối khoa trương đi ?"" chưa hẳn nói hoàng đế muốn nhất thống Tây Vực sao? " Nhị Hổ chậc chậc nhì tiếng: " Bắt tín đồ tiện đà khống chế, với lại hiện tại ai dám đối nghịch Triệu Phổ đây. Và lại thêm mấy chục vạn tinh binh gan góc thiện chiến của hắn nữa."" Mấy thông tin này từ bỏ đâu truyền đến? " Triển Chiêu nghi hoặc. Lũ họ cùng Triệu Phổ vừa bóc tách ra không lâu, từ bây giờ hẳn là Triệu Phổ vừa mới tới quân doanh, sao lại lòi ra nhì án kiện bắt cóc ?
Tử ảnh cùng Giả ảnh cũng không biết chứng tỏ Triệu Phổ chắc rằng còn chưa biết hoặc là vừa mới biết... Bằng không hẳn là đang phái người đến thông tri bọn họ .Nghĩ mang lại đây trong tâm địa mọi tín đồ đều khẽ động một chút ít _ nguyên bạn dạng Tây Hạ cùng Đại Liêu trợ giúp Thổ Phiên thì cũng có chút miễn cưỡng, Thổ Phiên cũng mang đến kỳ hạn rất dài. Nhưng lại nếu chuyện Nhị Hổ nói là thật, rộp chừng thể hiện thái độ của Liêu quốc cùng Tây Hạ cũng trở nên biến hóa. Qua đó rất có thể thấy được là có người không thích cục diện vơi đi mà hy vọng sự tình càng nháo càng lớn.Bất quá đôi khi mọi người cũng hiểu được _ Đạt Tịnh hoàn toàn có thể không chết mà nói giải pháp khác, đối phương sẽ không hoàn thành lại tại đây." Tây Hạ và Liêu quốc cũng là bị tóm gọn cóc sinh hoạt Đại phong cốc ? "" Ta cũng không biết, vị trí này có khá nhiều ngoại tộc lui tới. Bọn họ nếu không hẳn vì tình trạng hiện trên bất ổn, cũng biến thành không chạy cho tới đây. "" Vậy sao " Triển Chiêu gật đầu đồng thời liếc Bạch Ngọc Đường, như thể hỏi _ ngươi thấy nắm nào?
Bạch Ngọc Đường dìu dịu sờ cằm _ nửa tin nửa không.Nhị Hổ vỗ Triển Chiêu: " Triển lão Nhị, có muốn ghé đánh trại của ta nghịch chút không? "Triển Chiêu mỉm cười: " Ngươi là sơn tặc ta là cỗ khoái, ngươi không sợ gặp mặt phiền toái à? "" sợ gì. " Nhị Hổ hắc hắc cười: " khu vực này không có ai quản lí, đánh trại của ta sinh sống trên núi Tàng Phong phía tây gọi là Hổ gia trại, ngươi bao gồm rảnh thì tới chơi. Ta vẫn lâu không hỏi thăm tình hình trong nhà. "Triển Chiêu gật đầu lại lơ đãng hỏi một câu: " Đúng rồi, ngươi có chạm chán đại ca của ta không? "Nhị Hổ ngẩn người nhếch miệng quan sát Triển Chiêu: " Ngươi nói Triển Hạo à? "Triển Chiêu gật đầu, Bạch Ngọc Đường cũng quan sát hắn."Nói mang lại thì, cũng xem như từng chạm chán qua bất quá xúc cảm có chút ko giống. Ta cũng không đủ can đảm chắc mà không chỉ có vậy nháy mắt dường như không thấy tăm hơi đâu." Nhị Hổ ngửa mặt nhớ lại.Lúc này tùy tùng của hắn cũng thoát ra khỏi tửu lâu, ở xa kêu to: " Đại ca, tất cả đi không ? "" Đến đây." Nhị Hổ vội cáo biệt Triển Chiêu, bảo hắn nhất định yêu cầu lên núi thăm bản thân rồi quay bạn vội vã chạy đi.Đợi đám người đi rồi, Bạch Ngọc Đường góp Triển Chiêu sẽ ngẩn người chỉnh lại phần cổ áo choàng: " cảm thấy rất khả nghi."...Bọn Triển Chiêu thuộc Bạch Ngọc Đường tìm khách điếm đặt chân, bên cạnh đó Triệu Phổ cũng tới quân doanh.Tướng sĩ đóng ở Hắc phong thành sẽ lâu không gặp Triệu Phổ vừa nghe nói tướng soái đến hầu hết vui mừng, mà lúc đó người lân cận Triệu Phổ thì lại như hổ rình mồi .Triệu Phổ tất cả ngu cho mấy cũng đã chăm chú tới ánh mắt dính chặt ko tha của Công Tôn thuộc Tiêu Lương. Công Tôn nhà hắn mấy ngày nay cứ khẩn trương như thể trời sắp sụp xuống không bằng.Vừa an bài hoàn thành nhân mã, ảnh vệ chạy tới thì thầm Tây Hạ cùng Liêu quốc cũng đều có người mất tích. Hai nước hiện nay đang cực kì kích động , với mọi người trong nhà thương nghị trắng tối với Thổ Phiên.Bao Chửng cùng Bàng mèo cũng cảm giác kỳ quái. Thiệt là có fan đứng giữa khiến chuyện, mục đích của hắn là gì? luôn luôn cảm thấy sự việc không dễ dàng và đơn giản như họ đang nghĩ....Đám Triển Chiêu khó khăn lắm mới kiếm được một khách hàng điếm để ở lại, đám chủ quán sinh sống Đại phong ly này hồ hết là "Hắc điếm" giết mổ người. Giá sẽ mắc còn ko an toàn, địa điểm này đối với giang hồ nước càng gian nguy hơn.Nửa đêm, bốn tín đồ tụ tập trong phòng.Triển Chiêu vừa rồi ra ngoài quốc bộ một vòng, cảm giác rất nản. Ngưởi làm việc Đại phong ly ít nói chuyện, chỗ sắm sửa cũng số đông là bạn qua mặt đường chuyện gì cũng không quan tâm. Hắn không hỏi ra được tí đỉnh manh mọt nào.Tử ảnh nâng cằm hờn dỗi: " Nè nè trả thông minh, nếu đàn họ mang Đạt Tịnh nhốt sống thâm sơn, bị tiêu diệt không được sinh sống cũng không hoàn thành thì họ phải làm cho gì hiện thời ? "Giả hình ảnh cũng vò đầu nhìn Triển Chiêu: " Huynh có ý kiến đề nghị nào không ? "Triển Chiêu cũng có chút khoanh tay hết cách. Hôm nay chợt nghe "Ba" một tiếng, Bạch Ngọc Đường đặt một xấp ngân phiếu thật dày lên bàn, vân đạm phong khinh mở miệng: " Biện pháp chưa hẳn biện pháp nhất chính là biện pháp, bao gồm tiền rất có thể sai sử ma quỷ." ( Ngũ gia, ngài đúng là loại phá gia bỏ ra tử =.= )Bọn Triển Chiêu không nói gì chú ý hắn, tín đồ này lại bắt đầu phá của !Sau đó, Bạch Ngọc Đường call điếm tiểu nhị tới, nắm ý nhằm hắn bắt gặp xấp ngân phiếu trên bàn. Cơ hội tiểu nhị cơ rời đi tròng mắt cũng muốn lòi ra rồi, phỏng chừng ban đêm sẽ dụ tới một đám cướp.Ban đêm, trái thực khôn xiết náo nhiệt .Tử hình ảnh cùng Giả hình ảnh canh sống cửa, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường sinh sống trong phòng. Đến một tên bắt một tên, ở đầu cuối bắt được một đống.Hừng đông bắt được mấy chục tên , trong phòng không còn lấy một địa điểm trống. Đã thế bọn chúng còn bất đồng quan điểm ầm ĩ
Triển Chiêu sử dụng Cự Khuyết gõ bàn: " im re hết đi."Đám đạo tặc cường trả đều xoay đầu nhìn Triển Chiêu, còn tỏ vẻ siêu kiên cường.Bạch Ngọc Đường chỉ vào xấp ngân phiếu bên trên bàn thủy thông thường vẫn không biến thành đụng tới, nhìn bầy chúng : " Ta hỏi vài ba vấn đề, ai rất có thể cho ta đáp án, tiền ngay tức thì thuộc về kẻ đó."Mọi tín đồ hai mặt nhìn nhau: " Hỏi mẫu gì? "" Manh new vụ bắt cóc, còn có, cách đây không lâu có chuyện gì khả nghi không? "Triển Chiêu hỏi xong, bội nghịch ứng của mọi tín đồ lại là khác nhau. Có kẻ u ám và đen tối nhìn fan bên cạnh, bao gồm kẻ ồn ào tranh cãi xung đột ầm ĩ. Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường quan sát một lượt, sau cuối phát hiện nay vài người, đàn họ tựa hồ có chút đăm chiêu, có khả năng sẽ vạc hiện dắt mối gì đó.Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường bảo Tử hình ảnh Giả ảnh đem những người khác đi, nhằm lại ba người _ hai fan hẳn là lưu giữ manh vào vùng, còn một bạn là yêu mến nhân thuần túy, phân biệt cũng là tín đồ qua đường.Giả ảnh đến trước mặt cha người, ngồi xổm xuống nhìn nhìn đàn họ: " các vị, tất cả manh mọt gì sao? "Hai tên giữ manh nuốt nước miếng tựa hồ gồm chút vị dự, bất quá vẫn chính là không chống chịu nổi dụ hoặc của đống ngân phiếu, nói ra manh mối." cách đây không lâu xuất hiện nay vài bạn bộ dạng khả nghi, đều bước vào sơn trại làm việc Tây sơn. "Triển Chiêu vừa nghe tô trại ở Tây sơn đã nghĩ cho Nhị Hổ, tất cả chút dự cảm bất hảo, hỏi: " Tòa tô trại nào? "" không biết, Tây đánh là quần thể sơn trại, sơn trại rất nhiều." Hai tín đồ hạ giọng nói: " những người dân đó rất có thể là đi vào một trong những toà đánh trại, chúng ta để ý tới bầy họ trọn vẹn là vì chưng trong đám người dân có một người rất kỳ quái."" Kỳ quái? " Triển Chiêu cơ bạn dạng không quan lại tâm cũng trở thành gợi lên, truy tìm vấn." Đúng ... đó là một lão nhân chừng tư năm mươi tuổi, đầu bội nghĩa mặc áo bào trắng." Hai người miêu tả: " thủ thỉ có chút cô gái tính trong khi là chiếc thái giám."Câu này của hắn tạo cho Tử hình ảnh cùng Giả ảnh đều nhíu mày.Tử hình ảnh truy vấn: " Lão già đầu bạc bẽo đó có điểm lưu ý gì không?"" Có, mặc dù nói một đầu tệ bạc trắng tuổi cũng không nhỏ dại , da nhăn nheo tuy thế vẫn trang điểm. Động tác cử chỉ không giống lão nhân. Hắn còn sở hữu theo một đoàn nhân mã, những là Hắc y nhân, thoạt nhìn dường như võ công khôn xiết cao."" Đúng rồi! " Một tên nhớ ra: " Lão nhân đầu bạc bẽo đó dưới mắt tất cả một vòng color đỏ, như thể cố ý vẽ lên. Mặt cũng tương đối trắng miệng đỏ lét, chính giữa mi tâm còn có một chấm đỏ, tóm lại rất cổ quái."Tử ảnh cùng Giả hình ảnh dùng mắt ra hiệu cùng với Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu, ý bảo _ đàn họ biết fan này!Hai tên lưu manh lĩnh thưởng rồi đi, lưu lại vị thương nhân. Mến nhân này vẻ mặt bởi dự, như thể hết sức sợ hãi.Tử ảnh búng tay trước mắt hắn một cái làm hắn hồi thần, hắn sợ tới tầm giật mình." làm sao vậy? " Triển Chiêu hỏi hắn." Ta chưa thấy qua người đàn họ nói, tuy nhiên là... Những ngươi nói ngoại tộc thì ta bao gồm thấy vài ba thi thể."Triển Chiêu thuộc Bạch Ngọc Đường trong tâm địa khẽ rượu cồn _ thi thể? dòng khác không sợ hãi chỉ sợ đối thủ giết bạn diệt khẩ. Một khi trả Đạt Tịnh lại chỉ từ là một khối thi thể, vậy thì phiền toái rồi !" bên cạnh đó đều là fan ngoại tộc. " yêu đương nhân nhớ lại vẫn thấy sợ hãi: "Ta vốn đang với theo vài thương hiệu thủ hạ, định suốt cả đêm lên đường. Thời gian đi ngang một cánh rừng vùng núi phía tây, tự dưng nghe phía bên trong truyền ra chút thanh âm cổ quái. Ta phái vài tên thủ hạ đi nhìn thử nhưng đợi nửa ngày cũng không thấy fan quay lại. Ta lại phái nhì tùy tùng đi nhưng lũ họ cũng không trở về. Sau đó trời tối hơn, ta cũng có thể có chút lo lắng nên cũng đi vào rừng, vừa quan sát liền phát hiện tại trong rừng vô cùng yên tĩnh cơ mà người nào thì cũng không thấy ngoại trừ một chút mùi huyết tươi thong dong nhạt còn vương lại."Mọi tín đồ nhíu mày.Thương nhân tiếp tục kể: " sau đó ta mới chú ý bùn đất trên mặt đất hết sức xốp, ngoài ra từng bị bạn đào lên. Sau đó ta lại đánh đấm trúng thứ nào đấy hóa ra là binh khí của đám ở trong hạ. Ta mang xẻng đào thử, phân phát hiện dưới đất có chôn thi thể." yêu quý nhân lau mồ hôi: " Ta đào một hồi lâu tuy vậy thi thể càng đào càng nhiều, trừ bỏ vài tên tay chân của ta, còn có vài bạn ngoại tộc.... Lúc đó ta bị dọa sợ quăng quật chạy về Đại phong cốc. Xa mã và tiền đông đảo vẫn sinh sống trên tô đạo, ta lại không dám quay lại. Không tồn tại tiền ta đành mơ mơ hồ hồ theo chân bầy họ đi cướp."Đám Triển Chiêu bảo hắn tả lại một ít vị trí của sơn ly rồi đến hắn ngân lượng làm cho lộ phí. Bốn fan họ suốt cả đêm chạy tới ngọn núi đó, quả nhiên ngay trong cánh rừng cách quan đạo không xa tìm được quanh vùng kia.Mặt đất ở đây xác thực cực kỳ xốp, hệt như từng bị đào lên. Giả hình ảnh cùng Tử hình ảnh mang xẻng đến, đào cả đêm kéo ra một gò thi thể. Bởi vì nơi này tương đối lạnh, tử thi vẫn không bị hư thối yêu cầu nhìn khía cạnh vẫn rất có thể phân biệt được .Bọn Triển Chiêu liếc mắt một cái liền nhận thấy vài bạn trong đó, và đúng là đội hộ vệ của Đạt Tịnh." Kỳ quái, sao lại đa số chết tại đây ? "Triển Chiêu ra bên ngoài bìa rừng: " Xung quanh có nhiều dấu chân ngựa, bất quá khôn cùng chỉnh tề một chút ít cũng không láo loạn."" còn tồn tại dấu lốt bánh xe." Tử ảnh ngồi xổm trên mặt đất, chính vì ít có fan đi lại mà lại dấu vế bánh xe cộ vẫn được bảo tồn hoàn hảo: " xe pháo đi cũng ko nhanh, xem dấu to và sâu vì vậy hẳn là Đạt Tịnh, cho dù sao thì kẻ mà bự tới cha bốn trăm cân cũng ko nhiều."" Tựa hồ không có dấu vết bị ép buộc." Giả hình ảnh chau mày: " Là Đạt Tịnh trường đoản cú nguyện bị đưa đi sao? "" trong những thi thể đó cũng không có Đạt Tịnh." Bạch Ngọc Đường khoanh tay ngước mặt nhìn rừng cây rậm rạp. Là sinh hoạt trong này xẩy ra biến cố, Đạt Tịnh bị bắt, nằm trong hạ toàn cục bị giết chết." Đúng rồi." Triển Chiêu tự nhiên nhớ ra gì đó, vỗ vỗ Tử hình ảnh hỏi: "Vừa nãy tên lưu lại manh cơ có kể tới lão nhân đầu bạc, hắn là ai vậy?"Tử ảnh nhíu mày ngẩng đầu chú ý Giả ảnh.Giả hình ảnh vẻ mặt bình tĩnh: " rộng phân nửa là Sầm công công."" Thái giám? " Bạch Ngọc Đường xem xét một chút, giả dụ vậy miêu tả rất phù hợp ." Sầm... đó là cái thương hiệu công công bên người Triệu Tông?" Triển Chiêu thì thầm than, thiệt là tất cả quan hệ cùng với Triệu Tông?" Lão thái giám đó quỷ khí dày đặc. " Tử hình ảnh lắc đầu: " Ngày hay hắn chỉ ru rú trong nhà, cũng chính vì thân phận rất to lớn nên chén bát vương dường như cực kính trọng hắn. Hắn cơ bạn dạng không gặp mặt người, chỉ theo Triệu Tông, Triệu Tông nói gì nghe nấy hay là nói... Không sở hữu và nhận thức được, có ảnh hưởng rất to với Triệu Tông ngay lập tức từ thời điểm hắn còn nhỏ."" Vậy sao " Triển Chiêu cười gượng hai tiếng: " có thể nói là nô tài trung tâm, cũng có thể nói là nô tài có một các loại tâm tư khác thường phải không?"" Hắc hắc, vương gia cũng từng nói vậy. " Tử hình ảnh cười hì hì: "Nhưng nghe nói công sức của hắn hết sức cao."Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu lặng ngắt liếc mắt nhìn nhau một cái, phát hiện tại Tử ảnh đối cùng với Triệu Phổ gồm một loại sùng bái từ trung ương khảm nhưng vẫn đồng ý cho rằng phán đoán của Triệu Phổ rất nhiều chỉ là tương đối. Cơ hồ toàn album hình ảnh vệ đông đảo như thế, vì thế mới nói, huynh đệ và nô tài... Rất khác nhau." Đạt Tịnh có công dụng đang sống trong núi." Bạch Ngọc Đường hỏi Triển Chiêu: " chắc rằng phải đi bái rộp vị đồng mùi hương của ngươi một chút."" Uh " Triển Chiêu sẽ ngồi xổm cạnh một khối thi thể: " Ta nghĩ... Hình như ta biết là ai làm ."" nhanh như vậy?!" Tử hình ảnh cùng Giả ảnh đều kích hễ chạy tới.Triển Chiêu chỉ chỉ cổ mấy khối thi thể: " Toàn thân không có vết thương, chỉ tất cả vết giảm ở cổ. Mau chuẩn ngoan (độc), mục đích chính là giết người, không có tâm tư nào khác.""Là cạnh bên thủ." Bạch Ngọc Đường cũng gật đầu: "Còn là cao thủ."" Chỉ gồm một fan ra tay, cũng giống như ngươi thuận tay trái, sử dụng đao." Triển Chiêu ngước mặt quan sát Bạch Ngọc Đường: " Tuỳ tùng của Đạt Tịnh phần lớn là cao thủ, trong thế gian người hoàn toàn có thể trong thời gian ngắn giết đa số người như vậy rất hiếm lắm, vả lại còn có cái này..." Hắn nói xong, từ bên trên một thi thể nhẹ nhàng kéo ra hai phiến lá cây color đen. Loáng nhìn có vẻ là lá thô nhưng quan sát kỹ, là bướm _ hai bé bướm có hình dạng giống hệt lá cây." khô Diệp." Bạch Ngọc Đường kinh ngạc cầm rước hai nhỏ bướm, nhìn một hồi, nhíu mày: " không tốt."Tử hình ảnh cùng Giả hình ảnh hai mặt nhìn nhau, tò mò hỏi: " khô Diệp là ai ?"Triển Chiêu mỉm cười, ôm Cự Khuyết có chút vui sướng khi người chạm chán họa nói: " mong mỏi tìm hắn rất dễ dàng nha, hô to bố tiếng 'Bạch Ngọc Đường nghỉ ngơi đây' hắn sẽ lập tức lao tới."Tử ảnh cùng Giả ảnh kinh ngạc há lớn miệng: " bao gồm ý gì? "Triển Chiêu vỗ vỗ Bạch Ngọc Đường: " tên kia vẫn lâu không xuất hiện, có lẽ rằng là chui vào thâm tô cùng ly nào đó tu luyện. Lúc này chui ra tựa hồ võ công lại tân tiến ."Tử hình ảnh cùng Giả ảnh sốt ruột: " nhì ngươi chớ thừa nước đục thả câu được không, là ai vậy?!"" khô Diệp là trinh sát rất tiếng tăm trên giang hồ." Triển Chiêu phân tích và lý giải cho hai người một chút: " Cũng do dự là từ đâu đến, tuổi tác thì chắn chắn cũng cỡ chúng ta. Hắn dùng Khô Diệp đao, đao pháp tinh tuyệt. Fan này vô cảm vô tình, vô nguyên tắc, chỉ mang tiền rồi giết fan thôi. Không chỉ có thế giết phần lớn là cao thủ, trước đó chưa từng thất bại, chỉ trừ một người."Tử hình ảnh cùng Giả hình ảnh theo bản năng quan sát Bạch Ngọc Đường.Triển Chiêu chỉ chỉ: " Đúng đó, kẻ khiến hắn thảm bại thảm hại chính là con con chuột trắng này."Bạch Ngọc Đường nhíu mày nhìn chằm thô Diệp : "Hắn không giống những sát thủ khác, bình thường người giết người vì nghề sau thời điểm giết tín đồ đều tận tâm không để lại dấu vết. Duy độc hắn, các lần đều còn lại mấy phiến khô diệp (bướm nha ko cần lá đâu) có tác dụng dấu hiệu."" Giang hồ nước từng gồm một đoạn thời hạn vừa nghe đến Khô Diệp vẫn sợ mất mật." Triển Chiêu cười nói: " cha năm trước, lúc các ngươi còn sẽ đánh giặc hắn cơ hồ nước lật tung toàn cục giang hồ. Không chỉ có vậy người này có một tật xấu đó là trước khi hắn giết fan nào sẽ vứt một phiến thô diệp cạnh gối kẻ bị giết, vài ba ngày sau mới đi giết."" Hơ, này còn không phải là hù dọa sao?" Giả hình ảnh khó hiểu: "Nhưng nếu hoàn toàn có thể bỏ thô diệp cạnh gối sao không trực tiếp làm thịt luôn?"" có lẽ rằng hắn cảm thấy làm vậy ko ý nghĩa, hắn xem giết thịt chóc như 1 trò chơi." Triển Chiêu chọt Bạch Ngọc Đường: " Lần đó tín đồ hắn hy vọng giết trong khi không phải ngươi , đúng không?"" Đúng vậy " Bạch Ngọc Đường gật đầu: " Là đại ca ta. Đại ca vị chuyện Hà Bang đã xẩy ra xung bỗng nhiên với vài bang phái, đối thủ tức giận xác định giá cao thuê khô Diệp giết mổ huynh ấy." Bạch Ngọc Đường thản nhiên nói: " Lần kia ta không ở Hãm ko Đảo, cảm nhận tin của nhị ca nói đại ca bị khô rạn Diệp theo dõi, ăn hiếp đến Đại tẩu."Tử ảnh cùng Giả hình ảnh trao đổi ánh mắt, trưởng tẩu như người mẹ tiểu thúc là con... Bạch Ngọc Đường đồ vật gi cũng hoàn toàn có thể nhịn nhưng nhất định không dễ dàng tha vật dụng kẻ nào nạt đến đại tẩu hắn." Rồi sao nữa ?" Tử ảnh cảm thấy hứng thú hỏi." sau đó ta trở về Hãm ko Đảo , thời điểm Khô Diệp lại mang đến thì bị ta bắt được, vậy thôi." Bạch Ngọc Đường nhũn nhặn vai: "Người này rất xấu tính, y hệt như chó điên, tiến công như thể không muốn sống. Ta cảm xúc lúc nhỏ dại của hắn không hẳn trải qua huấn luyện chưa hẳn cho con tín đồ thì cũng đó là nếm qua rất nhiều khổ. Ta không giết mổ hắn, kế tiếp hắn mai danh ẩn tích. Ban sơ còn một hai lần mang đến tìm ta luận võ, sau lại hoàn toàn biến mất.""Vậy là hắn cũng tham dự chuyện bắt cóc Đạt Tịnh? " Giả ảnh vò đầu: "Cũng đúng, giả dụ là tiếp giáp thủ, người nào cũng có thể thuê.""Khô Diệp không đơn giản, trước mắt trừ quăng quật ta, Triển Chiêu, Triệu Phổ... Chắc hẳn rằng còn gồm vài người lũ Âu Dương, những người khác không phải kẻ địch của hắn."Tử hình ảnh cùng Giả ảnh liếc mắt nhìn nhau, ý Bạch Ngọc Đường là..." Kẻ này giết người không chớp mắt không chỉ có thế xem giết người làm thú vui, nếu địch thủ có hắn hỗ trợ, chỉ sợ chúng ta đã chọc mang đến phiền toái bự rồi." Nói xong, hắn quan sát cánh sum sê phía sau: " coi ra người bí ẩn này lai lịch không nhỏ."-

du long mặc dù nguyet, phổ sách, quỷ hành thiên hạ, demo miêu, tè lương tử, tiểu tứ tử, triệu phổ công tôn sách


Trích đoạn Phổ Sách trong Quỷ Hành thế gian – Quyển 5 (2)

Edit by M.H a.ka luvsj13

/Vài lời: Mình chỉ mới đọc cho quyển 6 QHTH. Mà tình hình là quyển 6 là 1 trong quyển rối ren, đau đầu nên đa số ngoài thử Miêu cũng không có đất mang lại Phổ-Sách rồi :"( vày vậy q6 sẽ ko gồm “Trích đoạn…” nhé mà sẽ qua quyển 7 luôn. Tuy nhiên là quyển 7 mình không đọc đề xuất ko biết chừng nào sẽ có được hàng đây :D Hì hì *cười tạ tội*/

tiếp tục đọc →


Thẻ

cong ton sach trieu pho, du long tuy nguyet, phổ sách, quỷ hành thiên hạ, triệu phổ công tôn sách


Trích đoạn Phổ Sách trong Quỷ Hành dương thế – Quyển 5 (1)

Edit by M.H a.ka luvsj13

/Vài lời: Quyển này thiệt ra mà nói moment không quá nhiều, tuy thế lại có không ít đoạn miêu tả về Triệu Phổ cơ mà mình hết sức thích, vì chưng vậy tôi cũng cut ra luôn. Mình đang post nhì lần vày quyển này không hiểu biết mình cut hình dáng gì mà giờ nó dài khủng =)) bắt đầu nói mình hết sức là ngưỡng mộ các bạn edit đam nha :’) thật sự không tiện lợi chút nào/

liên tiếp đọc →


Trích đoạn Phổ Sách trong Quỷ Hành cõi trần – Quyển 3

Edit by M.H a.ka luvsj13

Lâu không chạm chán ~ dạo bước này, e hèm, bản thân bận học tập quá đó mà ~~~ ;))

liên tiếp đọc →


BE FRIEND
*

*

"Con người luôn khiếp sợ thời gian và mẫu đích mình đề xuất đến nhưng lại họ đang quên nhìn trong suốt quãng đường dài của vượt khứ, chúng ta cũng đã từng có lần hạnh phúc thế nào, rằng sự chạm chán gỡ với mối liên kết giữa người với người vững rubi hơn chúng ta tưởng. Đừng chỉ khổ sở vì hầu hết thứ mình đã mất, hãy niềm hạnh phúc vì phần đa thứ mình còn duy trì lại. Rồi hai mươi năm nữa, toàn bộ sẽ ổn thôi" - hai mươi năm nữa (SJ fic)




Xem thêm: Tivi lg 43uj632t ( smart tivi lg 43 inch 43uj632t 4k hdr, web os 3

*

"I love you"


*

S: There’s something I should say, I’ve meant to say always & I never have. Since it’s unlikely we’ll ever meet again, I might as well say it now.... Sherlock is actually a girl"s name