Các nhân vật hảo hán Lương tô từ bốn phương tụ nghĩa, nguyện kết huynh đệ thuộc tử sinh, phú quý vẻ vang cùng thụ hưởng. Tuy nhiên vận mệnh mỗi anh hùng đều rất có thể nhìn ra tự tên và hiệu của họ.

Thủy hử của Thi nại Am là 1 trong những trong Tứ đại danh tác của văn học Trung Hoa. Truyện được viết dựa theo sách Đại Tống Tuyên Hòa di sự cốt truyện chính là sự hiện ra và những thành tích của một đội nhóm người chống triều đình mà đổi mới giặc cướp, thường call là 108 nhân vật Lương sơn Bạc. Dẫu vậy ít ai phân biệt rằng vận mệnh mỗi hero đều hoàn toàn có thể nhìn ra trường đoản cú tên với hiệu của họ.

Bạn đang xem: Thủy hử: võ tòng, lâm xung và lỗ trí thâm tên gọi ứng nghiệm kỳ lạ với cuộc đời

Võ Tòng

Hành giả Võ Tòng.

Võ Tòng, tên hiệu Hành Giả, ứng cùng với sao chiếu mệnh Thiên yêu đương Tinh. Sao Thiên mến Tinh, cho biết mệnh Võ Tòng nối liền với nhức khổ, tai ương. Trái thật, mồ côi bố mẹ từ bé, được đại sư thiếu thốn Lâm truyền đạt võ nghệ cao cường. Một lượt say rượu đánh chết giả tên cai quản sự huyện Thanh Hà, tưởng hắn chết đề xuất bỏ trốn, tiếp nối bị dịch sốt rét, tay không, say rượu đánh chết mãnh hổ núi Cảnh Dương, đánh chết Tây Môn Khánh, bị đi đày mang đến nhà giam bạo gan Châu, làm thịt Tưởng Môn Thần, thịt Trương Đô Giám cùng tàn gần kề nhuốm tiết lầu Uyên Ương, trong trận đấu Phương Lạp, ông bị chặt đứt tay.

Cái tên Võ Tòng vẫn nói lên hero nghĩa hiệp võ thuật siêu phàm, tay ko đấm vỡ vạc đầu hổ trên đồi Cảnh Dương sau khoản thời gian đã uống hết rượu trong quán. Chữ “Tòng” còn một âm “Tùng”, tức là cây tùng. Tùng là hình tượng của tinh thần kiên định bất khuất, chính trực chất phác, không hại đông hàn, tứ mùa xanh tốt.

Võ Tòng nói với Trương Thanh hãy cứu giúp mạng nhì viên công sai áp cài mình, rằng: “Võ Tòng bình sinh chỉ đánh kẻ táo bạo trong thiên hạ. Nhì vị công không nên này so với đệ siêu cẩn thận, dọc mặt đường phục dịch đệ, ví như đệ sợ hãi họ, lẽ Trời sẽ không dung tha. Huynh nếu như quý mến đệ, thì cứu giúp hai vị này, chớ bất lợi họ”. Thiệt đúng là:

“Tùng xanh cốt phương pháp thật thanh tao

Nắng hạ, tuyết đông chẳng cai quản nào”

Còn cái thương hiệu hiệu Hành Giả cũng rất ứng cùng với vận mệnh Võ Tòng. Đời ông là chuỗi dài bất tận của nỗi cô đơn, đối diện với hiểm ác, lao vào vào tử địa, chỉ biết duy nhất mang rượu thai bạn, giải sầu. Nếm trải hết ráng sự thay đổi thay, trải qua không còn lòng người gian hiểm, nếm hết rất nhiều nóng lạnh chốn nhân gian, quan sát thấu cõi hồng trằn luẩn lẩn quất trong tranh trổ tài đấu, giam hãm trong lợi danh tình.

Thế nên, sau thời điểm đánh thắng Phương Lạp trở về, Võ Tòng bị yêu quý đứt một tay, ông không theo đại quân thành công trở về nhận vinh hoa phú quý mà xuất gia tại miếu Lục Hòa tại mặt hàng Châu, search thấy bản ngã đích thực, sinh sống an nhiên tự tại với thiên nhiên, với lời khiếp tiếng kệ, với giờ chuông chùa, sống an lạc yên vui mang đến 80 tuổi new viên tịch.

Lâm Xung

Báo Tử Đầu Lâm Xung.

Lâm Xung hiệu Báo Tử Đầu, ứng với sao chiếu mệnh Thiên Hùng Tinh. Ông ngồi ghế trang bị 6 trong hàng ngũ các tướng Lương Sơn. Thương hiệu hiệu Báo Tử Đầu tức thị đầu báo, đúng như tướng mạo oai phong của giáo đầu 80 vạn cấm quân: “Đầu báo, mắt tròn, râu hùm, hàm én, thân cao tám thước (khoảng 1,9 – 2 mét), trạc 34, 35 tuổi”.

Báo Tử Đầu Lâm Xung thành thạo tương đối nhiều loại binh khí nhưng lại tài nghệ xuất xắc luân tuyệt nhất của ông là nghệ thuật đánh chén bát Xà Mâu. Yêu thương pháp của Lâm Xung cũng thuộc loại xuất quỷ nhập thần, ông từng chiếm ưu gắng khi so tài với Đại đao Quan win (hậu duệ của quan lại Vân Trường). Lâm Xung cũng từng tấn công ngang cùng với với Lỗ Trí Thâm lúc ông chỉ gồm hai tay không cùng chân với xiềng xích, trong những khi Trí Thâm có vũ khí sở trường.

Sao Thiên Hùng Tinh vẫn mang chân thành và ý nghĩa của một anh hùng thiên tướng. Ông được hồ hết người ca tụng bởi kỹ năng đức độ và đồng ý là người có võ công tối đa trong Thủy Hử truyện.

Tên ông Lâm Xung đang nói lên sự khiêm nhường. “Xung” tức là “khiêm xung”, nhún nhường nhường, yên ổn lẽ. Có lẽ rằng vì cố mà năng lực võ công hàng đầu Lương Sơn, mà lại ông chưa bao giờ chủ hễ ra tay trước, chỉ xuất chiêu sau khi đối phương đã tiến công trước. Ông là một Nho tướng, trung hậu, trượng nghĩa, khiêm nhu, nhẫn nhịn, tài giỏi năng cùng ôm chí khủng kinh bang tế thế.

Cuộc đời Lâm Xung trước khi lên Lương Sơn rất éo le: Bị đồng bọn (Lục Khiêm) phản bội và bị lũ gian thần hãm hại đến thân bại danh liệt mất hết đơn vị cửa, vk bị giết. Lâm Xung vốn gồm thù sâu với Cao Cầu, dẫu vậy lần nào thì cũng không thịt được Cao Cầu. Triều đình thường xuyên phát binh chinh phạt, Lâm Xung lập nhiều chiến công. Một lần nghĩa quân Lương sơn bắt được Cao Cầu, được tin Lỗ Trí thâm nám báo, Lâm Xung hết sức lấy làm vui vẻ mang đao định giết bị tiêu diệt hắn tuy nhiên bị Tống Giang cản lại quán triệt giết, Lâm Xung lấy làm uất hận thổ huyết!

Báo Tử Đầu (Đầu báo) Lâm Xung (Xung còn tức là xông lên) cần ông luôn là người gánh chịu gian nan, đúng là: “Gian nan là nợ hero phải vay”. Cả đời chỉ bởi một chữ Nghĩa, mọi hành vi đều lưu ý đến cho fan khác, chưa bao giờ nghĩ về mình, luôn luôn hết lòng vì chưng huynh đệ. Vậy nhưng mà lần duy nhất mong mỏi giết Cao mong trả thù đến huynh đệ, trả thù nhà, thì lại bị chính bạn ông kính trọng Tống Giang chống cản. Đây chính là nguyên nhân chủ yếu dẫn đến chết choc của ông.

Khi quy sản phẩm triều đình cũng đó là cắt nanh vuốt của Báo Tử Đầu vậy. Với khi đánh chiến thắng Phương Lạp, bằng hữu tri kỷ của ông Lỗ Trí thâm nghe tiếng sóng tín triều sông tiền Đường ngộ Đạo, viên tịch, thì ông không còn lý bởi vì sống tiếp nữa. Lâm nghĩa là khu vực rừng, khi bé báo xông thoát ra khỏi rừng rồi thì không thể là chúa tể rừng xanh nữa: “Hổ lạc bình dương bị khuyển khi” (Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh).

Lỗ Trí Thâm

Hoa Hòa Thượng Lỗ Trí Thâm.

Lỗ Trí Thâm tên thật là Lỗ Đạt, biệt hiệu là Hoa Hòa Thượng, ứng với sao chiếu mệnh Thiên Cô Tinh. Sao Thiên Cô nghĩa là ngôi sao 5 cánh cô độc bên trên trời, phân tích ông là kiếm khách độc hành, như ra tay dạy dỗ Trịnh Đồ, lỡ tay tương đối mạnh khiến hắn mất mạng, nhổ cây dương liễu hàng phục nhóm lưu lại manh, theo ngầm đảm bảo Lâm Xung trên tuyến đường đi đày, bắt sống Hạ Hầu Thành, bắt sinh sống Phương Lạp…

Cái tên Lỗ Đạt nói rõ ông là fan thoáng đạt, ko câu nệ tiểu tiết, xuất gia nhưng mà vẫn uống rượu, ăn thịt, ko ngồi thiền, tuy nhiên ông luôn giữ được loại tâm ngay thẳng, vào sạch, thuần thiện, vày nghĩa. Trong Phật gia luôn luôn có câu rằng “Trực trung ương thị Đạo trường” (Trực tâm chính là Đạo trường), xuất xắc “Trực chỉ nhân tâm, con kiến tính thành Phật”, vô cùng đúng với Lỗ Đạt.

Còn cái biệt hiệu Hoa Hòa Thượng nghĩa là vị hòa thượng nạp năng lượng chơi như công tử, ám chỉ ông vẫn rượu thịt, không giữ lại giới, tương tự như từ bỏ “Sư hổ mang” trong giờ đồng hồ Việt.

Tên Lỗ Trí Thâm vì sư phụ ông Trí Chân trưởng lão đặt cho, nó chứa đựng nhiều bí mật đến lai lịch bắt đầu thâm sâu của ông. Trí Thâm tức là ‘Trí huệ sâu xa’. Vị sư phụ cao tăng này đã chú ý ra chân diện mục chứa đựng trong cái xác phàm của kẻ vũ dũng thô kệch kia là một bậc Giác giả, có thiên chức xuống trằn diễn chữ Nghĩa, và cảnh tỉnh con người đi sai mặt đường tu luyện, ko nhắm vào chiếc tâm cơ mà tu, ngược lại lại đi theo hiệ tượng như triệu tập vào ngồi thiền, không nạp năng lượng thịt…

Lỗ Trí rạm đến Đại Tướng Quốc Tự, Trí Chân trưởng giả đã tiên lượng rằng: “Ngộ lâm nhi khởi, ngộ đánh nhi phú, ngộ thủy nhi hưng, ngộ giang nhi chỉ”. Lâm tức chỉ Lâm Xung. Sơn là nói đến Nhị Long sơn, chỗ Lỗ Trí Thâm làm cho đầu lĩnh. Thủy ám chỉ vùng đầm lầy Lương Sơn. Giang ắt kể đến Tống Giang. Vậy câu này có nghĩa là gặp gỡ Lâm Xung thì bắt đầu, đến Nhị Long tô thì giàu có. Lao vào vùng Lương tô thì hưng thịnh, mang lại khi chạm mặt Tống Giang là kết thúc.

Lần thứ hai khi gặp mặt lại sư phụ, Trí Chân trưởng lão lại bật mí cho môn đệ một thiên cơ nữa: “Phùng hạ nhi cầm, ngộ lạp nhi chấp, thính triều nhi viên, kiến tín nhi tịch”.

Thực tế, gặp mặt Hạ thì bắt, ông vẫn bắt sống tướng Hạ Hầu Thành của Phương Lạp; gặp gỡ Lạp thì trói – ông đã bắt trói Phương Lạp; khi nghe tiếng sóng triều cũng là lúc viên tịch. Nghe tiếng sóng “Tín triều” sông tiền Đường, ông đại ngộ, ngồi đả tọa rồi ra đi.

Kính tô Đại Huệ thiền sư sau cuối chỉ vào áo quan của Lỗ Trí Thâm nhưng mà rằng: “Lỗ Trí Thâm, Lỗ Trí Thâm! Khởi thán từ rừng xanh. Hai nhỏ mắt phóng hỏa, một mảnh tâm gần kề nhân. Bất chợt đi theo thủy triều, quả nhiên tìm ko ra. Ồ! Thân được giải thoát mọi trời những là bạch ngọc, khiến cho mặt đất thành hoàng kim”. Nhì câu sau “thân được giải thoát khắp trời đa số là bạch ngọc, để cho mặt đất thành hoàng kim” là thần tích lộ diện khi một tín đồ đã giác ngộ, là Phật mới dành được vinh diệu này. Do vậy Lỗ Trí Thâm sau thời điểm chết đã được giải thoát, biến đổi Đấng Giác Ngộ.

vị muốn bảo vệ cha con Kim Thị vốn thân cô nắm cô, Lỗ Trí Thâm đã bày kế khích tướng đối với “Trấn quan Tây” Trịnh Đồ cùng rồi ra tay đánh bị tiêu diệt tên bán thịt lợn vốn vô cùng hống hách này.
Dân Việt bên trên
*

Lỗ Trí Thâm, tên Lỗ Đạt, biệt hiệu là Hoa Hòa thượng, là một nhân vật cực kỳ được độc giả, khán giả yêu say mê trong Thủy Hử, từ đái thuyết cho đến điện ảnh. Ông nằm trong danh sách 36 sao Thiên Cương, được Thiên Cô Tinh chiếu mạng. Lúc Lỗ Đạt làm cho chức Đề hạt, ông đó là ông, khi là Hòa thượng Lỗ Trí rạm ông vẫn đó là ông, khi có tác dụng Thống Lĩnh cỗ quân Lương tô ông lại vẫn luôn là ông.

Trải qua mấy lần sóng lớn gió bự trong đời, vài ba lần đối lập với chiếc chết, vài ba lần chạm chán dữ hóa lành, ông tránh bỏ thế gian mà bắt đầu làm Phật môn, lại bồi hồi, bứt rứt du tẩu giữa Phật Môn cùng trần thế. Sau cùng cởi vứt được chấp niệm cùng lồng giam, ông ngộ ra đại đạo chánh quả.

Theo trung khu tình mà hành sự nhưng lại không đánh mất đi bản chất

“Lỗ” có nghĩa là thành thật, lỗ mãng. “Đạt” có nghĩa là thông tình đạt lý, hiểu biết lý lẽ. Trước khi trở thành “Hoa Hòa thượng”, cái thương hiệu “Lỗ Đạt” của Lỗ Trí thâm có thể nói là người cũng như tên. Bắt đầu từ hồi thứ cha của Thủy Hử, Lỗ Đạt nhậm chức Đề hạt ở Phủ khiếp Lược, Vị Châu, lần đầu tiên xuất hiện.

Lúc đó, “Cửu Văn Long” Sử Tiến vẫn tiến vào trà lầu tìm người. Tuy nhiên nghênh diện trước khía cạnh Sử Tiến khi ấy chỉ thấy một fan lực lưỡng, khía cạnh tròn tai lớn, mũi trực tiếp mồm vuông, 2 bên mép bao gồm một mặt hàng râu xoăn xoăn, bản thân cao tám thước (2,4m), vai rộng lớn đầy ôm, eo to mạnh khỏe, mặc chiến bào màu lục, đeo một sợi dây màu xanh nhạt, chân có giày màu vàng, cách ăn diện ra dáng một tay quan liêu võ.

Lần trước tiên xuất hiện, Lỗ Đề phân tử uy vũ như vậy khiến cho nhiều tín đồ phải sợ hãi chạy xa trăm dặm. Tuy nhiên Sử Tiến lại mang lại rằng ông là một tay hào kiệt anh hùng, còn tiến về phía trước cùng ông nói chuyện. Vào mắt của Lỗ Đề hạt phàm là những người cao lớn cường tráng thì đều là hảo hán, vừa gặp mà như đã quen thuộc biết.

Lỗ Đạt với Sử Tiến cũng là trước đánh sau quen, giao kết dựa trên chí khí. (Ảnh: youtube.com).

Rượu cũng đã uống quá nhiều, người giang hồ thì ko thể thiếu rượu được. Sau khoản thời gian biết được thương hiệu tuổi, Lỗ Đạt càng cảm thấy có duyên, cho nên vì vậy uống càng hăng say, buông thả bản thân. Thậm chí lúc ra khỏi quán rượu, rồi vô ý đụng phải người bán thuốc bên trên giang hồ là Lý Trung, Lỗ Đạt khó chịu, ngăn cản, phá rối việc buôn bán, sau đó kéo cả bọn họ Lý cùng đi uống rượu.

Trong tửu lầu, nghe thấy tiếng khóc ko ngừng, Lỗ Đạt lại tức giận vắt ly, đĩa đập vỡ. Không tới nửa ngày, chiếc “Lỗ” (lỗ mãng) của Lỗ Đề hạt đều phơi bày trong các tình tiết nhỏ. Sau khi hỏi mới biết, thì ra là phụ vương con Kim Thị ở tửu thọ bán nghệ. Lỗ Đạt thích xen vào chuyện bất bình, vì thế tự nhiên cũng không đứng nhìn người vô tội chịu khổ. Loại “Đạt” trong thương hiệu của ông cũng dần dần bộc lộ. Sau khi nghe bé gái Kim Thị khóc kể, ông vốn thù ghét cái ác, nên tức giận vô cùng.

Thì ra hai phụ thân con Kim Thị bị Trịnh Đồ “Trấn quan liêu Tây” chèn ép, lăng nhục, đầu tiên ép buộc bé gái làm thiếp, lại đòi ba xâu tiền chuộc thân. Thân phụ con Kim Thị chỉ là người bán nghệ, chỉ mong sao gom góp đến đủ số tiền để thoát khỏi sự quấy nhiễu của thương hiệu ác nhân Trịnh Đồ. Sau thời điểm nghe xong, Lỗ Đạt liên tục hét lớn muốn đi giết chết Trịnh Đồ, vắt trời hành đạo, dẫu vậy bị Sử Tiến chống cản. Ko thể tùy tiện trừng phạt kẻ xấu, Lỗ Đạt bắt đầu suy nghĩ mang đến hoàn cảnh của phụ thân con Kim Thị, làm thế nào để giúp đỡ bọn họ vượt qua cảnh khốn cùng. Ông mượn của bạn bè, gom góp lại được mười lăm lượng bạc, tặng cho thân phụ con Kim Thị làm lộ phí về quê.

Lỗ Đạt họ “Lỗ”, cho nên vì thế chú trọng “Lỗ”, trước đánh sau nói lý. Ông với Sử Tiến cũng là trước đánh sau quen, giao ước dựa trên chí khí, chỉ một mặt này là có thể nhận định bạn bè. Cùng nhau vui vẻ uống rượu, lúc cần tiền thì trực tiếp lên tiếng mượn Sử Tiến, thể hiện rõ ràng hào khí của người trong giang hồ. Ông đối với Lý Trung cũng là trước đánh sau quen, chỉ một câu: “Ai rảnh đợi ngươi” liền chống cản, phá rối việc buôn bán của người ta, sau đó kéo người ta đi uống rượu.

Lúc mượn tiền cho phụ vương con Kim Thị, Lý Trung chỉ đưa cho ông hai lượng bạc. Ông nói một câu: “Lại là người không hào phóng“, sau đó đem tiền trả lại đến Lý Trung. Đối với phụ thân con Kim Thị ông cũng thô lỗ, bực mình khi nghe tới bọn họ than khóc, ném ly đĩa tỏ vẻ ko hài lòng, dẫu vậy khi biết được hoàn cảnh của họ, lập tức thấy chuyện bất bình, ra tay tương trợ.

Lý Trung chỉ đưa mang đến ông hai lượng bạc.Lỗ Đạt nói một câu: “Lại là người ko hào phóng”, sau đó đem tiền trả lại mang đến Lý Trung. (Ảnh: youtube.com).

Lời nói và hành động của ông khiến mang đến người ta có thể nghĩ rằng Lỗ Đạt chỉ là một nhân sĩ giang hồ lỗ mãng và liều lĩnh. Tuy nhiên, từ trong sâu thẳm, fan hâm mộ vẫn khôn xiết kính phục niềm tin trượng nghĩa của Lỗ Đạt. Tuy bề mặt biểu hiện tùy tiện, không thèm để ý, tuy vậy thật ra ông là người sinh sống có nguyên tắc và hết lòng với mọi người.

Mà những việc ông làm đều là xuất phát từ nội tâm, thuận theo vai trung phong ý, nếu ko phải là người có lòng dũng cảm sẽ ko thể làm được. Hơn nữa sinh hoạt Lỗ Đạt có sự chân thành, mời đón của một vị hảo hán khi bèo nước gặp nhau. Đối với những người dân khổ nạn, ông chân thành cứu giúp. Ông nói là làm, là một người có tấm lòng bao la, khẳng khái.

Trong sự vụng về chứa đựng sự tinh tế, thông tình đạt lý

Giúp người cần phải giúp đến cùng, là nguyên tắc cứu người của Lỗ Đạt. Ông dự định sau khoản thời gian từ biệt Sử Tiến, Lý Trung và phụ vương con Kim Thị, sẽ tiếp tục lên đường hành hiệp trượng nghĩa, có điều phải tạm dừng. Lúc trời bắt đầu sáng, phụ vương con Kim Thị thu thập hành trang, Lỗ Đề hạt lại đi đến khách điếm, ngoài mặt như muốn nói lời tạm biệt với họ, nhưng lại thật ra là muốn bảo vệ bọn họ an toàn ra khỏi thành. Tiểu nhị của quán ko biết anh hùng, ko tự lượng sức mình ra mặt ngăn cản, Lỗ Đạt tức giận, tận lực không thích bạo phát với tên Tiểu Nhị nhỏ bé yếu đuối này. Mà lại khi ông giơ bàn tay ra, mặt của Tiểu Nhị liền tái đi, một cái tát có thể khiến hắn hộc máu, thêm một cái tát khiến răng của hắn rơi ra ngoài.

Lỗ Đạt nhìn như thô lỗ, tuy vậy lại là một người tinh tế, ông biết cha con Kim Thị có thể an toàn thoát thân, đều nhờ nhị nắm đấm sắt, một thân chính khí của mình. Đáng tiếc ông ko có thuật phân thân, ko thể lúc nào cũng bảo vệ đến hai người, vì vậy quyết định ăn hiếp dọa khách điếm, nếu không để hai người Kim Thị đi, ông sẽ ngày ngày đến khách điếm canh giữ.

Vì phòng ngừa tiểu nhị đi báo tin đến Trịnh Đồ, do đó ông ngồi bất động trên ghế hai canh giờ. Một hảo hán như Lỗ Đạt, có rượu phải uống, tức giận phải bộc phát, thế dẫu vậy lại có thể vững như Thái Sơn, im tĩnh ngồi thủ hộ vào khách điếm nhì canh giờ. Điều kia quả ko tầm thường. Nhìn bề ngoài như người hành sự lỗ mãng, trực tiếp, mà lại lại chứa đựng một trái tim đầy nghĩa khí. Chỉ vì bảo hộ thân phụ con Kim Thị bình an mà Lỗ Đề phân tử bỏ đi tính khí nóng nảy của mình, ngồi trầm lặng, bất động.

Lỗ Đề hạt lại đi đến khách điếm, ngoài mặt như muốn nói lời tạm biệt với họ, nhưng mà thật ra là muốn bảo vệ bọn họ an toàn ra khỏi thành. (Ảnh: youtube.com).

Đợi cho cha con Kim Thị đi xa rồi, mang đến dù Trịnh Đồ có đuổi theo cũng không kịp, như vậy mới là cách thoát thân tốt nhất. Sau khi cứu người, ông còn đảm bảo cho bọn họ bình an về quê, trở về với cuộc sống bình thường. Đối với ông, như vậy mới thật sự là cứu người. Bước cuối cùng cứu người, chính là Lỗ Đạt một mình đi đến cửa hàng thịt heo của Trịnh Đồ sở hữu mười cân thịt nạc, mười cân mỡ, mười cân nặng xương.

Tiệm của Trịnh Đồ vừa khai trương mở bán đã bị Lỗ Đạt quấy nhiễu, Trịnh Đồ cũng ko phải kẻ yếu, nếu chẳng sao lại dám ra tay ép buộc người khác, vì vậy sao lại không biết Lỗ Đạt có ý khiêu khích? cơ mà bởi vì thân phận quan liêu phủ của Lỗ Đạt, không tiện đi tranh luận trước uy nghiêm của ông, vì thế chỉ đành chịu đựng ko lên tiếng. Cơ mà qua vài canh giờ không thể chịu nổi nữa, hắn mới mặt mũi dữ tợn, tỏ ý kháng cự. Hắn cười lạnh, giống như đã đùa cợt với Lỗ Đạt. Lỗ Đạt càng thêm đại nộ, ném thông qua số thịt vào mặt Trịnh Đồ, khiến hắn cực kỳ tức giận, cầm dao cùng ông liều mạng.

Trịnh Đồ không biết rằng, Lỗ Đạt làm như vậy là có tính toán riêng. Ông bình sinh không làm việc mờ ám, vì thế cũng không sợ có kẻ thù. Lỗ Đạt cố ý làm như vậy một là vì muốn kéo dài thời gian, không cho Trịnh Đồ biết phụ vương con Kim Thị vẫn chạy thoát, hai là muốn ép hắn mất hết lý trí ra tay trước. Như vậy lúc ông đánh trả mới danh chính ngôn thuận, chiêu này gọi là “Sư xuất hữu danh“, ý là gồm lý do đường đường chính chính để xuất thủ. Tất cả đều nằm vào sự tính toán của Lỗ Đạt. Khi hắn tay phải cầm dao, tay trái đưa về phía trước muốn nắm lấy ông, thì ông thuận thế, giữ tay trái của hắn, sau đó một chân đá vào người hắn.

Như vậy còn chưa nguôi giận, Lỗ Đạt nắm chặt thiết quyền, đạp hắn xuống mặt đất, lớn giọng mắng. Thứ nhất, mắng Trịnh Đồ cuồng vọng tự đại, uổng cho tên tuổi “Trấn quan Tây”. Thứ hai, mắng Trịnh Đồ cưỡng ép dân nữ, mến thiên hại lý. Lỗ Đạt mày kiếm mắt hổ, cuối cùng cũng trút bỏ được cơn thịnh nộ ngày hôm qua. Ông lật người Trịnh Đồ lại, đánh thêm cha quyền, quyền thứ nhất đánh đến mũi hắn chảy máu, quyền thứ nhì đánh đến mắt hắn rách toạt, quyền thứ tía đánh đến hắn không còn cử động, hồn phi phách tán.

Lỗ Đạt quá tay đánh chết Trịnh Đồ. (Ảnh: youtube.com).

Lỗ Đạt vốn dĩ chỉ muốn đánh Trịnh Đồ một trận mang đến hắn nhớ kỹ bài giáo huấn, mà lại không ngờ ra tay ko khống chế được lực đạo. Lỗ Đạt mệnh sinh thiên tinh, thân thủ bất phàm, thử hỏi một kẻ phàm nhân như Trịnh Đồ sao có thể chịu được mười phần sức lực của ông? Mũi thương hiệu bắn đi không thể thu về, Lỗ Đạt làm cũng làm rồi, đến dù bị báo án cũng không hối hận.

Xem thêm: Top 5 công việc làm thêm cho sinh viên đầy đủ nhất và được ưa chuộng nhất

Khi ông trong chớp mặt thanh tĩnh lại, nghĩ đến bản thân ở trước mắt dân chúng cướp đi một mạng người, tất nhiên sẽ bị lao tù, mà ông chỉ 1-1 chiếc một mình, nếu như rơi vào ngục tù thì biết ai đến ứng cứu? Linh quang đãng chợt lóe, vào lúc gấp gáp ông nghĩ ra cách hay, chỉ vào thi thể của Trịnh Đồ lại mắng: “Ngươi giả chết, Sái Gia (tiếng tự xưng thời Tống Nguyên) từ từ cùng ngươi tính sổ“, sau đó ngang nhiên sải bước rời đi. Sau thời điểm về đến nhà, Lỗ Đạt không còn giữ vẻ mặt bình tĩnh nữa mà gấp rút thu dọn đồ đạc, cầm theo một cây gậy ngắn phòng thân. Vào lúc mọi người còn chưa phát hiện Trịnh Đồ đã chết, thì vị hảo hán này đã cao bay xa chạy, ko còn tung tích.